--> Hồi 2 : Bình Vương sa đọa gây oán hận. Bộ tứ Hoa Lư bắt đầu thu phục nhân tâm | Mọt Sử

Hồi 2 : Bình Vương sa đọa gây oán hận. Bộ tứ Hoa Lư bắt đầu thu phục nhân tâm

Nói tiếp hồi trước, từ khi Dương Tam Kha cướp ngôi, tự xưng Bình Vương, lòng người ly tán. Các hào kiệt khắp nơi như ong vỡ tổ, mỗi người ng...

Nói tiếp hồi trước, từ khi Dương Tam Kha cướp ngôi, tự xưng Bình Vương, lòng người ly tán. Các hào kiệt khắp nơi như ong vỡ tổ, mỗi người ngấm ngầm chiêu binh mãi mã, chờ thời cơ nổi dậy. Duy chỉ có kinh thành Cổ Loa, bên ngoài thì có vẻ bình yên, nhưng bên trong thì sóng ngầm đã cuộn trào.

Hồi 2

Dương Bình Vương sau khi chiếm được ngai vàng, tâm lý vừa lo sợ vừa tự mãn. Lo là vì ngôi báu này không phả
i do mệnh trời ban cho, mà là do cướp đoạt, sợ rằng một ngày nào đó con cháu nhà Ngô và các tướng cũ sẽ quay về báo thù. Tự mãn là vì từ một bề tôi, nay đã bước lên đỉnh cao quyền lực, nắm trong tay sinh mạng của cả một quốc gia. Cái tâm lý mâu thuẫn ấy khiến y ngày càng trở nên độc đoán và đa nghi.


Để trấn an bản thân và thể hiện uy quyền, Bình Vương cho xây dựng thêm cung điện, tuyển chọn mỹ nữ khắp nơi đưa về hầu hạ. Đêm đêm, trong điện Càn Nguyên, yến tiệc linh đình, tiếng đàn ca sáo nhị át cả tiếng gió than ngoài thành. Bình Vương ôm mỹ nhân trong tay, uống rượu bằng chén ngọc, cười nói hả hê. Y cho rằng chỉ cần nắm chặt binh quyền, hưởng thụ phú quý, thì chẳng ai có thể làm gì được mình.

Một hôm, trong buổi chầu, quan Ngự sử Đỗ Tịnh, một vị quan thanh liêm cương trực từng được Ngô Vương Quyền trọng dụng, dâng sớ can gián. Ông tâu rằng: "Bệ hạ, từ khi ngài lên ngôi, tứ phương chưa thực sự quy thuận, lòng dân còn hướng về nhà Ngô. Nay bệ hạ lại không lo việc chính sự, chỉ ham mê tửu sắc, xây dựng xa hoa, khiến ngân khố cạn kiệt, dân tình oán thán. Đó là điềm chẳng lành. Xin bệ hạ hãy vì xã tắc mà bớt hưởng lạc, chăm lo việc nước, vỗ về quân dân, thì cơ đồ mới mong bền vững."

Dương Bình Vương đang vui, nghe những lời thẳng như ruột ngựa của Đỗ Tịnh thì mặt sa sầm lại. Y đập mạnh chén rượu xuống bàn, quát lớn: "To gan! Ngươi là cái thá gì mà dám dạy dỗ trẫm? Hay là ngươi vẫn còn tơ tưởng đến thằng giặc con Xương Ngập, muốn lật đổ trẫm?"


Đỗ Tịnh mặt không biến sắc,cương trực
đáp: "Thần chỉ biết có xã tắc, không biết có phe đảng. Những lời thần nói đều là vì giang sơn này. Bệ hạ nghe thì phúc cho trăm họ, không nghe thì là họa cho nhà vua!"


"Họa cho nhà vua ư?" - Bình Vương cười gằn, một nụ cười tàn nhẫn. "Tốt! Để trẫm cho ngươi xem cái họa của kẻ dám chống đối là gì! Người đâu! Lôi tên quan già này ra ngoài, đánh năm mươi trượng rồi tống vào ngục tối!"

Quân lính lập tức xông vào lôi Đỗ Tịnh đi. Vị quan già vẫn ngẩng cao đầu, không một lời van xin. Đứng ở một góc điện, Ngô Xương Văn, người con nuôi của Bình Vương, chứng kiến tất cả. Chàng nắm chặt bàn tay trong ống tay áo rộng, móng tay đâm vào da thịt đến chảy máu mà không hay. Lòng căm phẫn của chàng như một ngọn núi lửa chỉ chực phun trào, nhưng nét mặt vẫn phải giả ra vẻ sợ sệt, non nớt.

Trong khi đó, ở Hoa Lư, ngọn lửa của định mệnh lại được nhen nhóm theo một cách hoàn toàn khác.


Đinh Bộ Lĩnh lúc này đã bước vào tuổi mười lăm, mười sáu. Chàng không còn là một cậu bé chỉ biết chơi trò cờ lau, mà đã trở thành một thủ lĩnh thực sự của đám thanh thiếu niên trong vùng. Danh tiếng "chúa trẻ cờ lau" cùng câu chuyện trâu thần hộ chủ đã lan đi khắp nơi, khiến đám trẻ càng thêm nể phục.

Trong số đó, có hai người như hình với bóng, sớm tối không rời Bộ Lĩnh. Một người là Đinh Điền, người trong họ hàng, tính tình điềm đạm, cẩn trọng, rất giỏi tính toán, lo liệu việc hậu cần cho cả nhóm.

Và người thứ hai, là Trịnh Tú. Trịnh Tú cũng là con nhà gia thế trong vùng, nhưng không ham mê võ nghệ mà lại thích đọc sách chữ, suy ngẫm việc đời. Chàng có dáng vẻ thư sinh, tính cách trầm tĩnh, thường là người phân tích thiệt hơn, đúng sai trong các trò chơi của Bộ Lĩnh. hai người họ, một quản, một văn, đã trở thành những cánh tay đắc lực đầu tiên của vị thủ lĩnh trẻ.

Nguyễn Bặc vốn nghe danh Bộ Lĩnh đã lâu, trong lòng không phục, muốn thử tài. Một hôm, Bặc tìm đến thách đấu. Nguyễn Bặc nói: "Nghe nói cậu có tài làm chúa, vậy có dám đấu võ với tôi không?".

Bộ Lĩnh nhìn Nguyễn Bặc cao hơn mình cả một cái đầu, thân hình vạm vỡ, nhưng không hề nao núng. Chàng mỉm cười đáp: "Anh Bặc muốn thử tài, tôi đâu dám từ chối. Nhưng đấu võ tay không thì cũng thường thôi. Chúng ta hãy thử một cách khác."


Bộ Lĩnh chỉ tay vào một cây đa cổ thụ cao lớn, trên cành có một chiếc khăn mà đám trẻ vừa ném lên, nói: "Ai lấy được chiếc khăn đó xuống trước thì người đó thắng, được không?".


Nguyễn Bặc nhìn cành cây cao phải đến mấy trượng, thân cây lại trơn nhẵn, cười lớn: "Tưởng gì, dễ như bỡn!". Dứt lời, Bặc lấy đà, chạy mấy bước rồi nhảy lên ôm lấy thân cây, bắt đầu leo. Bặc leo rất khỏe, chẳng mấy chốc đã lên được nửa thân cây.

Đinh Bộ Lĩnh không vội. Chàng lẳng lặng đi ra sau gốc cây, nhặt lên một hòn đá cuội nhẵn bóng, rồi đi ra xa một quãng. Chàng giương mắt ngắm nghía, tay giơ hòn đá lên. Bất thình lình, chàng ném vút hòn đá đi. Hòn đá bay như một mũi tên, không trúng vào chiếc khăn, mà trúng vào một tổ ong vò vẽ lớn nằm khuất trên một cành cây ngay gần đó.


"Vù...ù...ù..."

Chỉ trong nháy mắt, cả một đàn ong vò vẽ đen kịt túa ra, bay thẳng vào Nguyễn Bặc đang loay hoay trên cây. Bặc bị ong đốt túi bụi vào mặt, vào cổ, đau điếng, hoảng hốt buông tay rơi bịch xuống đất.


Đám trẻ cười rộ lên. Trịnh Tú đứng bên cạnh, không cười như những đứa trẻ khác, chỉ khẽ gật đầu, trong mắt lộ vẻ thán phục mưu trí của Bộ Lĩnh.

Đinh Bộ Lĩnh lúc này mới chạy lại, lấy ra một nắm lá thuốc đã chuẩn bị sẵn, vừa nhai nát vừa đắp lên những vết sưng của Nguyễn Bặc, vừa nói: "Dũng phu chỉ biết dùng sức, người trí thì biết dùng mưu. Anh Bặc có sức mạnh của hổ, nhưng hổ cũng phải sợ đàn ong. Muốn làm việc lớn, không thể chỉ cậy vào nắm đấm được."


Nguyễn Bặc vừa đau vừa xấu hổ, nhưng nghe lời nói của Bộ Lĩnh thì trong lòng chấn động. Bặc nhận ra cậu bé trước mặt mình tuy nhỏ tuổi nhưng có cái đầu của một bậc kỳ tài. Từ đó, Nguyễn Bặc hoàn toàn khâm phục, nguyện đi theo phò tá Đinh Bộ Lĩnh.


Nhóm của Bộ Lĩnh không còn chỉ chơi đánh trận nữa. Họ chia nhau ra, người thì luyện võ, người thì học cưỡi trâu, người thì đi khắp các hang cùng ngõ hẻm của vùng Hoa Lư, vẽ lại bản đồ địa thế. Hoa Lư với 99 ngọn núi trùng điệp đã trở thành sân nhà của họ, quen thuộc như lòng bàn tay.

Một buổi tối, sau khi luyện tập, bốn người Bộ Lĩnh, Điền, Bặc và Tú ngồi trên một mỏm đá nhìn xuống thung lũng. Ánh lửa từ các làng bản le lói trong đêm.



Đinh Điền lo âu nói: "Tôi nghe các thương lái đi qua nói, bây giờ khắp nơi đều loạn. Các sứ quân đánh nhau, cướp bóc liên miên. Dân chúng lầm than lắm."


Nguyễn Bặc siết chặt nắm đấm: "Chỉ vì tên giặc họ Dương cướp ngôi mà ra cả. Nếu tôi có một đội quân trong tay, tôi sẽ về Cổ Loa, băm vằm tên đó ra trăm mảnh!".


Trịnh Tú, người nãy giờ vẫn im lặng suy tư, lúc này mới lên tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng rất rõ ràng: "Anh Bặc nói phải, gốc rễ của loạn là ở tên họ Dương. Nhưng giết y rồi, ai sẽ lên thay? Các sứ quân đều là hạng hổ báo, ai cũng muốn nuốt trọn giang sơn. Tôi e rằng giết một Dương Tam Kha, lại sinh ra mười một Dương Tam Kha khác, lúc đó dân chúng còn khổ hơn. Vấn đề không phải là giết ai, mà là ai mới có đủ 'chính danh' để thiên hạ quy phục."

Đinh Bộ Lĩnh im lặng nghe hết ý kiến của ba người bạn thân tín, trong lòng đã có sự tính toán. Chàng nhìn xa xăm vào màn đêm, rồi cất giọng, trầm và chắc hơn tuổi của mình rất nhiều:


"Điền lo cho dân, Bặc lo trừ bạo, Tú lo việc chính danh. Cả ba đều có lý. Giết một mình Dương Tam Kha thì dễ. Nhưng như Tú nói, cái chúng ta cần không phải là một chiến thắng, mà là sự thái bình. Muốn dẹp loạn, phải có sức mạnh của sấm sét để diệt trừ cái ác, nhưng cũng phải có cái đức của nước để vỗ về lòng người. Nước chảy thì đá mòn, nhân nghĩa thu phục được lòng người thì thiên hạ mới thực sự thái bình."

Đinh Điền, Nguyễn Bặc và Trịnh Tú nghe xong, cùng nhìn người bạn, người thủ lĩnh của mình bằng ánh mắt kinh ngạc và thán phục. Họ hiểu rằng, chí của Đinh Bộ Lĩnh không phải là làm một hào trưởng ở một vùng, mà là cả non sông gấm vóc này.


Cũng chính vào lúc đó, tại Cổ Loa, Ngô Xương Văn trong lúc đi săn đã bí mật gặp được một gia tướng cũ của cha mình. Người này thì thầm vào tai chàng một tin động trời: "Hoàng tử Xương Ngập vẫn còn sống, hiện đang ẩn náu ở Trà Hương...".


Ngô Xương Văn nghe xong, tim đập thình thịch. Ngọn lửa báo thù và khôi phục cơ đồ nhà Ngô bùng lên dữ dội trong lòng chàng. Đêm ấy, hai nơi cách nhau trăm dặm, hai thế lực của định mệnh, một là dòng dõi đế vương, một là cậu bé chăn trâu, đều đang lớn mạnh, để rồi số phận sẽ đưa đẩy họ gặp nhau trên bàn cờ định mệnh của giang sơn.

Chính là:

Cung son Bình Vương say giấc mộng,

Núi thẳm thiếu niên luyện chí hùng.


Muốn biết Ngô Xương Văn sẽ làm gì để lật đổ Dương Tam Kha, Đinh Bộ Lĩnh sẽ bắt đầu sự nghiệp của mình như thế nào, xin xem hồi sau sẽ rõ.

COMMENTS

Tên

bài đăng mới,2,hoaludenghiep,2,người đọc bình chọn,2,nhiều người đọc,2,
ltr
item
Mọt Sử: Hồi 2 : Bình Vương sa đọa gây oán hận. Bộ tứ Hoa Lư bắt đầu thu phục nhân tâm
Hồi 2 : Bình Vương sa đọa gây oán hận. Bộ tứ Hoa Lư bắt đầu thu phục nhân tâm
https://blogger.googleusercontent.com/img/a/AVvXsEjV8cWjXoCQ6i6URlYC9F17zJvRgUtsl3XHP7E3ZUISadhiNgj-S5u4LGfAirBzoYuxoCTxtfI5Elop40Iy_ZQlqy7L1KxlqwXtrRgGDyyuIuVf84yab6KdLAzrKwWZO3t4fD3xsH53kMgDbkhCAhXxRiQsDa2-gP4SvJBP03mCkZamDuxtOVvYdhxXW0eu=w640-h350
https://blogger.googleusercontent.com/img/a/AVvXsEjV8cWjXoCQ6i6URlYC9F17zJvRgUtsl3XHP7E3ZUISadhiNgj-S5u4LGfAirBzoYuxoCTxtfI5Elop40Iy_ZQlqy7L1KxlqwXtrRgGDyyuIuVf84yab6KdLAzrKwWZO3t4fD3xsH53kMgDbkhCAhXxRiQsDa2-gP4SvJBP03mCkZamDuxtOVvYdhxXW0eu=s72-w640-c-h350
Mọt Sử
https://motsuvn.blogspot.com/2025/07/hoi-2-binh-vuong-sa-oa-gay-oan-han-bo.html
https://motsuvn.blogspot.com/
https://motsuvn.blogspot.com/
https://motsuvn.blogspot.com/2025/07/hoi-2-binh-vuong-sa-oa-gay-oan-han-bo.html
true
5779639226057097063
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share to a social network STEP 2: Click the link on your social network Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content